Phát hiện điểm khả nghi khi kiểm tra cặp lồng cơm của chồng, tôi lén theo dõi và nghẹn ngào khi biết sự thật

0
43

 
Sáng hôm kia, lúc đi qua bàn ăn, tôi tiện tay mở cặp lồng cơm của chồng ra kiểm tra xem việc ăn uống của anh thế nào. Tôi rất bất ngờ, trong cặp lồng chỉ có cháo thịt băm, ăn thế này lấy sức đâu mà làm việc.

Một tuần nay, sáng nào chồng cũng dậy rất sớm, nấu đồ ăn cho 3 mẹ con và chuẩn bị hộp cơm cho bữa trưa của anh. Thấy chồng đột nhiên chăm chỉ, tôi đã thắc mắc vài lần. Thế mà lần nào chồng cũng nói thương vợ thức đêm chăm sóc con nên anh dậy sớm làm việc nhà để đỡ đần.

Lấy nhau 7 năm nay, đây là tuần đầu tiên được chồng giúp làm việc nhà nên mẹ con tôi say sưa ngủ. Có khi chồng đi làm lúc nào tôi cũng không hay biết. Thích nhất là sáng nào ngủ dậy cũng có sẵn một mâm cơm cho 3 mẹ con ở trên bàn.

Sáng hôm kia, lúc đi qua bàn ăn, tôi tiện tay mở cặp lồng cơm của chồng ra kiểm tra xem việc ăn uống của anh thế nào. Tôi rất bất ngờ, trong cặp lồng chỉ có cháo thịt băm, ăn thế này lấy sức đâu mà làm việc.

Tôi thắc mắc với chồng thì anh ấy nói là dạo này làm việc mệt nên không thiết gì, ăn cháo cho nhanh. Chồng nói chuyện mà không dám nhìn thẳng vào tôi trong ánh mắt như có điều gì đang giấu giếm.

Có hỏi chồng cũng chẳng nói, thế nên khi anh rời khỏi nhà, các con đang ngủ, tôi đã khóa cửa và bám theo sau để theo dõi anh.

Tâm sự phụ nữ, tâm sự gia đình, chuyện vợ chồng

Ảnh minh họa

Tôi bắt xe ôm và đi khoảng 3 cây số thì chồng rẽ vào một con hẻm, rồi vào một dãy trọ. Lúc đó tôi nghĩ ngay đến việc chồng đang có nhân tình và anh ấy đưa đồ ăn sáng cho cô ta. Tim tôi đập rất mạnh và lo sợ.

Thế nhưng khi nhìn thấy một cụ già ra mở cửa thì tôi đơ người, không hiểu hai người có mối quan hệ gì mà chồng tôi lại phải vất vả thế?

Vừa nhìn thấy mặt tôi, chồng giật mình bối rối, mãi mới nói thành lời. Anh ấy bảo đó là người ân nhân ngày trước đã cho tiền anh học cấp 3. Bây giờ ông ấy bị các con hắt hủi bỏ rơi, không có chỗ nương tựa. Anh đã thuê phòng trọ và hằng ngày mang thức ăn đến cho ông cụ.

Tôi ứa nước mắt trách chồng: “Sao anh không đưa ông cụ về nhà chúng ta sống, anh làm như em ích kỷ lắm không bằng”.

 

 

Chồng đã ôm chặt lấy tôi và cảm ơn rối rít. Sau đó chồng đi làm, còn tôi đợi ông cụ ăn xong bữa sáng thì đưa về nhà chúng tôi ở. Tôi tự nhủ sẽ chăm sóc ông cụ như bố mẹ mình, bởi nhờ có sự giúp đỡ không tính toán của ông ấy mà tôi có được người chồng tuyệt vời như bây giờ.

Theo VA (Công Lý & Xã Hội)

LEAVE A REPLY